Header AD

Khi con ta đang lớn đồng nghĩa cha mẹ ta đang già đi

Khi con  ta đang lớn đồng nghĩa cha mẹ ta đang già đi

Như vậy là gần 1 năm mình mới về thăm cha mẹ, mình đã ngồi đếm từng ngày mong hết dịch để về quê nhưng tình hình dịch bệnh vẫn tiến triển và chưa có dấu hiệu suy giảm. Vì mình sống tại Sài Gòn, quanh mình F0 xuất hiện hàng ngày, nên mình vẫn lưỡng lự việc đi về, vì có thể mình cũng là 1 nguồn lây cho mọi người ở quê. 
Đến đầu tháng 12, gia đình mình quyết định đi. 
Đây là chuyến đi rất nhiều cảm xúc và rất khác so với những lần về trước. 
Sau khoảng 6 tiếng lái xe, Đà Lạt đón mình  bằng cơn mưa dầm và không khí buốt lạnh giữa trưa. Ngôi nhà của ba mình nằm trên triền dốc, quay mặt về phía con đường ở dưới. Lần nào cũng vậy, biết tụi mình về, ba như đứng trông ở cửa, chỉ cần nghe tiếng xe vừa dừng dưới đường, lúc cầm dù (trời mưa), lúc đem nón ra đón con cháu vào, hoặc thay drap giường mới, chuẩn bị phòng ốc tươm tất cho con cháu, hay biết mình thích ăn chuối laba, lần nào ba cũng đi mua sẵn trước 1 ngày để kịp chín cho mình ăn.
Thời tiết Đà Lạt luôn se se lạnh, nhưng chỉ cần bước vào nhà ba, một cảm giác ấm áp lạ kỳ tràn ngập trong mình. Bữa ăn hôm nay là dĩa khoai tây chiên đang còn nóng hổi, vài con cá đổng, tô canh rau cải với tôm còn nghi ngút khói. Bữa cơm tuy đơn giản, nhưng ngon miệng vô cùng, không biết có phải tiết trời Đà Lạt hay chính không khí gia đình. 
Là một nhà giáo xuất sắc đã về hưu nhưng ba vẫn giữ một thói quen sinh hoạt khoa học, nề nếp và có phần nghiêm khắc. Đà Lạt dù nắng hay mưa gió, cứ 5h30 sáng ba dậy tập thể dục khoảng nửa tiếng. Những ngày mưa lạnh, ba thường đi bộ từ nhà trên xuống nhà dưới, còn ngày nắng thì khoảng sân rộng bao quanh nhà là nơi ba vận động. Những ngày có tụi mình về, thường cả nhà sẽ kéo nhau ra quán quen thuộc ăn sáng rồi vào quán cà phê xa trung tâm để ngồi tới trưa mới về. Nhưng đợt này, số ca nhiễm Covid cộng đồng đang tăng dần, các cháu còn nhỏ nên ba chủ động ra phố mua đồ ăn sáng cho cả nhà. 
Như một thói quen, khi ăn xong ba sẽ đứng dậy đi pha cà phê phin. Tính ba cẩn thận, chu đáo nên mỗi lần pha sẽ hỏi trong nhà những ai muốn dùng để pha đủ. Cầm li cà phê trên tay, ba bước vào phòng làm việc để đọc báo trực tuyến và đọc sách khoảng hai tiếng để cập nhật tình hình xã hội, và kiến thức. 
Bé lớn nhà mình khá tò mò về việc ông đọc gì, ông làm gì nên hay quấn lấy chân ông để hỏi và chọc. Ông ham học hỏi nên cứ thấy con cháu hỏi là ông giải đáp rất cặn kẽ, lúc bí thì ông sẽ tưởng tượng ra 1 câu chuyện để giải thích làm bé cười khoái chí. Nhiều lúc bé hiếu động, chạy nhảy la hét ồn ào cũng bị ông la, nhưng cũng yên lặng được 1 chút thì lại làm náo động hết cả nhà. 
Mẹ mất cũng gần chục năm rồi, các anh chị em của chồng mình cũng sống ở Sài Gòn và Mỹ, nên ba đã quen dần với cuộc sống một mình, yên tĩnh. Phải chăng, đó cũng là lí do ba mình không thích quá ồn ào. Ba không muốn xuống Sài Gòn ở với gia đình mình vì hơi thở, nhịp sống, tiết trời, ký ức Đà Lạt đã len lỏi vào tâm hồn và da thịt ba rồi. 
Bình thường, những lần về trước, tụi mình cũng hay nấu những món ba thích: thịt kho trứng, bò kho, miến gà,..., lần này vì bận chăm bé thứ hai nên mình chỉ nấu được nồi bò kho để cất tủ lạnh ăn dần.
Mình rất vui khi thấy ba khỏe hơn, da dẻ hồng hào, ít bị hoa mắt, chóng mặt hoặc thở dốc như trước. Cách đây hơn hai năm, trong một lần đi kiểm tra sức khỏe định kỳ, bác sĩ thông báo ba bị tiểu đường, cao huyết áp và mỡ máu. Không muốn con cái ở xa lo lắng, hàng tháng ba đi tới bác sĩ để tái khám và lấy thuốc. Có lần, ba xuống Sài Gòn chơi, thấy ba mệt mỏi, gầy hơn trước, lúc đó ba mới nói là bị tiểu đường mấy tháng nay, phải dùng thuốc Tây thường xuyên để kiểm soát lượng đường, nhưng từ đó ba thấy trong người thường xuyên uể oải, mất ngủ. Thương nhất là lúc ba lật ống tay áo và ống quần lên, nhiều đốm nâu trên da xuất hiện cùng với những vết xước do gãi nhiều, có những vết rớm máu, vết cũ chưa lành thì vết mới xuất hiện. Sau mình tìm hiểu thì mới biết rằng ngứa da, vết thương lâu lành, mất ngủ, hoa mắt, chóng mặt,... là một trong những biến chứng của tiểu đường. Ba được em chồng mình chở đi bệnh viện da liễu để khám da và mua thuốc bôi thường xuyên, nhưng dù ba dùng cả thuốc Tây, thuốc bôi, và cả dây thìa canh, lá khổ qua rừng thì lượng đường giảm xuống và thể trạng cũng không mấy cải thiện. 
Cho tới tháng 7/2020 sau khi mình sinh bé thứ 2, cơ thể rệu rã, đau nhức toàn thân, mình dùng thử đông trùng hạ thảo sâm Hector, sau khi dùng 1 tháng, người mình khỏe hẳn. Mình định mua về cho ba dùng, nhưng mình được tư vấn là dùng An đường khang và viên nang hoặc sợi cho người tiểu đường. 
Lúc ấy, mình mua thử để gửi về cho ba mỗi loại 1 lọ 30 viên gửi về, hỏi mấy lần ba vẫn nói chưa dùng. Gần 2 tháng trôi qua, sau nhiều lần động viên ba mới chịu dùng. Ba mình rất nguyên tắc, chỉ dùng khi có hướng dẫn của bác sĩ nên lúc tái khám ba có đem 2 hộp lên hỏi ý kiến bác sĩ trước. Mình nhớ giữa tháng 10 ba dùng, khoảng 1 tuần sau, ba điện thoại cho mình nhắn sao ba thấy ng tỉnh táo hơn, vào giấc ngủ dễ và ngủ sâu hơn. Từ đó đến nay, mình gửi về cho ba dùng hàng ngày. Cũng từ đó, da dẻ ba nhuận sắc hơn, ăn ngon miệng hơn, ngủ thẳng giấc, các vết ngứa xuất hiện rất ít, nhẹ và không còn các vết cào rớm máu nữa, và lượng đường huyết và huyết áp, nhịp tim ổn định. Đà Lạt khí hậu nóng lạnh thất thường, thay đổi nhiều nhưng trộm vía là ba không còn hắt xì, sổ mũi. Vì ba ở một mình, xa xôi, các con cháu không về thường xuyên để chăm sóc nên thấy ba sức khỏe tốt hơn thì anh em nhà mình thêm phần yên tâm. 
Ba khỏe là chúng con luôn vui


Mỗi buổi chiều thức dậy, bé con mình hay chạy đến bên ông Nội để nói ông kể chuyện cho nghe. Ông có 1 câu chuyện Ba con sói (ông tự sáng tác và sáng tạo và nội dung có thể thay đổi qua mỗi lần kể, hihi) với rất nhiều chương, phần, đến nỗi ông kể cho cháu Ngoại từ lúc bé 2 tuổi cho tới 8 tuổi vẫn chưa hết. Còn bé mình, mỗi lúc nghe ông kể là cười lăn lóc đến nỗi ông cũng phải cười theo. 
Với bản tính ham học hỏi, ba luôn khuyến khích động viên con cháu học tập không ngừng, lần nào thành viên trong nhà báo với ba là đạt được cái này, cái kia là ba rất tự hào, và thưởng nóng. Hihi.
4 ngày ở Đà Lạt trôi qua nhanh chóng, gia đình mình lại tiếp tục hành trình về thăm nhà Ngoại ở Buôn Ma Thuột. Buổi chiều trước ngày tụi mình đi, ba mặc đồ lịch sự, chạy xe máy ra ngoài. Lúc ấy, trời vẫn còn mưa, mình nghĩ ba đi họp các công việc bên Giáo Xứ hoặc Hội Khuyến học, nên mình cũng không kịp hỏi ba đi đâu. Khi về 2 tay xách 2 nải chuối laba to đùng, vừa thấy mình ba nói:
- Mai các con đi nhớ đem mấy nải chuối này lên đó để vài ngày chín rồi ăn nha. 
- Ôi, con nghĩ ba đi công chuyện, chứ mưa vầy ba đi mua gió lạnh đó ba.
- Ba không sao, miễn các con các cháu thích thì ba đi xíu cũng không đáng lo đâu con.
Những thứ tưởng chừng rất giản đơn nhưng chứa đựng tất cả tình yêu thương, sự quan tâm mà ba mẹ luôn dành cho chúng ta đúng không các bạn?
Theo kế hoạch, trưa hôm sau sẽ ăn cơm sớm 1 chút, tầm 11h sau khi chồng mình họp xong, rồi đi ngay đầu giờ chiều. Là người rất cẩn thận và làm mọi việc chỉnh chu, sáng ra, ba ra khỏi phòng khi sương còn giăng kín, rồi thúc cô đi chợ mua thức ăn chuẩn bị bữa trưa cho đúng giờ. 
Ngay sau bữa sáng, cứ chốc chốc, ba lại hỏi cô đã nấu gì chưa? Đã chuẩn bị gì rồi? 11h có kịp cho mấy cháu ăn để đi không?...Thương!
Bé nhỏ nhà mình mấy ngày ở đó thì không chơi với ông Nội, nhưng chắc biết sắp rời đi nên trưa đó cũng chơi và để Nội ẵm. 
Lần nào cũng vậy, khi tụi mình lên xe thì ba đứng đó cho tới lúc xe đi một quãng xa mới bước vào nhà. khoảng 3 tiếng sau, ba điện thoại hỏi cả nhà đi đến đâu rồi, đi đường đèo dốc các cháu có mệt lắm không? Vừa mới tới đầu BMT, chưa kịp điện báo thì ba đã gọi hỏi tới nơi bình an chưa.
Làm cha mẹ là vậy đó, luôn lo lắng dõi theo con mình, dù là đường đi hay đường đời. 
Còn bố mẹ mình, sau nhiều tháng không gặp, khi nghe tụi mình nói sẽ về nhà trước đó 3-4 tuần thì phấn chấn lên hẳn, hai ông bà tranh thủ làm lại đất, trồng rau cho kịp tụi mình về ăn. 
Những ngày mình ở trên Đà Lạt thì Buôn Ma Thuột cũng mưa tầm tã không ngớt, ngày nào bố mẹ cũng điện thoại nói: Con ơi, ở đây mưa lắm, không biết có đi được không con ạ?
Nghe giọng là mình biết đang lo lắng, vì nếu đi thì sợ nguy hiểm đèo dốc sạt lở, trơn trượt, mà không đi thì được chắc chắn sẽ buồn lắm. 
Mình mới đùa: Hay là thôi, nếu ở nhà mưa quá thì mai con quay lại Sài Gòn.
Mẹ: Ấy, đâu được, mưa quá thì con ở thêm trên đó 1 vài ngày nữa cho bớt rồi về đây chứ.
Như mình nói ở trên, rất may mắn là ngày mình đi thì Đà Lạt và Ban Mê đều nắng ráo.
Ngay sau cuộc gọi của ba thì bố mình cũng gọi hỏi: Các con thèm bún thịt nướng không hay là muốn ăn cơm để bố mẹ chuẩn bị?
Ở Ban Mê, buổi chiều mà ăn bún thịt nướng hay bún riêu là tuyệt đỉnh. Nhà bố mẹ mình là nhà vườn ở ven thành phố, có cổng sắt khá to. Những ngày mùa dịch, cổng thường đóng kín, hoặc chỉ mở 1 cánh, nhưng nay là 2 cánh mở toang, hihi. 
Mới nghe tiếng xe, bố mẹ đã chạy ra đón, rồi đứng sẵn mở cửa để ẵm 2 đứa nhỏ, rồi cứ thế ôm hôn, hít hà thật đã.
Bố nói: Mấy đứa vô nghỉ ri rồi ăn bún thịt nướng bố để trên bàn, bố mới mua về, chắc thịt rưng nóng đọ.
(Mấy đưa vào nghỉ đi, rồi ăn bún thịt nướng bố để trên bàn, bố mới mua về, chắc là thịt đang còn nóng đó)
Để cho bố và chồng mình soạn đồ, mình nhanh như sóc lại rửa tay chân mặt mũi xong là lấy bún ra tô sẵn. Một lát sau, cả nhà mình ngồi quanh bàn ăn, 2 đứa nhỏ lâu lắm rồi không được chạy nhảy nên còn mải mê với đàn gà, vườn rau, bãi cỏ. Tô bún không nóng, thịt cũng đã nguội, nhưng một hương vị quê nhà, tình thân ấm áp như xâm chiếm cả trái tim mình, đây là niềm hạnh phúc thực sự. Và mình cũng nhìn thấy niềm vui hân hoan trong ánh mắt của bố mẹ.
Buổi sáng ở đây rất lạnh nhưng bé lớn dậy khá sớm, sau khi được mặc quần áo ấm, bé được ông dẫn ra  để vãi lúa, bắp cho gà,  bà ngồi bắt sâu ở đám cải cay. Lúc bà vừa đứng lên vào quét sân thì ông cũng mở nước tưới rau. Thấy bà cầm chổi, cô bé cũng chạy vào cầm cái chổi múa may vài cái nhưng rồi lại lấy xe đạp chạy quanh khoảng sân rộng.
 Tiết trời Tây Nguyên những tháng cuối năm rất đẹp, ánh nắng dịu nhẹ chan hòa, những cơn gió không quá mạnh nhưng đủ để chúng ta xuýt xoa bàn tay cho ấm. Khoảng 1 tiếng sau thì mình thức dậy, việc ngoài vườn cũng đã xong, ông lái xe chở bà đi mua bún giò chìa. Đây là món ăn sáng mình ghiền nhất với phần nước dùng trong veo, thơm lừng mùi sả, ngọt thanh, bún vừa phải và miếng chìa to gần bằng miệng tô cùng dĩa rau sống không thể ngon và nhiều hơn.
Tranh thủ lúc bé con vẫn say sưa giấc nồng, mình đảo quanh vườn 1 vòng, hít căng lồng ngực cái không khí trong lành, yên ả cùng với tiếng chim hót reo vang trên ngọn cây. Cái trong trẻo ấy không thể thiếu mùi hương thanh mát của vườn chè xanh (trà xanh), những bông hoa nay đã nở trắng ngần, thơm phức. Dù đang đắm chìm trong không gian xanh mát nhưng mình cũng không quên cắt vài cành vào để nấu nước cho bố mẹ dùng trong ngày.
Đi hái chè xanh nấu nước thì tranh thủ hít hà mùi tươi mới


Đến tối ngày tiếp theo là chị và cháu gái ở Sài Gòn về. Nhà mình có 4 anh chị em, 2 anh trai ở BMT, còn 2 chị em gái ở SG. Lần nào cũng vậy,  biết tụi mình về, gia đình các anh chị ngày nào cũng ghé qua chơi, ăn uống, bữa cơm lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười và cả tiếng la hét của tụi nhỏ.
Tụi mình dù đã trưởng thành, có con hết rồi, nhưng mấy anh chị em vẫn quấn quýt nhau. Đôi lúc chỉ là những chuyện nhỏ nhặt: "ê ku, ra ngoài vườn anh chỉ cho cái cây này, anh mới lấy về trồng trong vườn" hoặc: "ra đây coi cái bờ kênh nhà mình làm" hoặc hái vài quả mận rồi già trẻ lớn bé túm tụm dưới gốc cây ngồi ăn nhìn quanh vườn, hoặc xem mấy đứa nhỏ đùa vui.
Vui nhất là được làm việc cùng ông ngoại


Cuộc sống cuốn ta vào guồng quay của cơm áo gạo tiền mà phần nào bị quên bẵng đi những điều tưởng chừng như giản đơn nhưng đem lại nguồn năng lượng tích cực cho tất thảy mọi người.
Mọi năm, cứ vài tháng thì mình sẽ về thăm nội ngoại, nhưng năm nay đây là lần đầu tiên mình về kể từ sau Tết. Mới hơn nửa năm nhưng nhìn bố mẹ mình có phần già đi nhiều, có lẽ những ngày giãn cách đã làm hai ông bà lo lắng và nhớ con cháu ở Sài Gòn đông đúc, ca nhiễm liên tục. Nếu ngày trước, tụi mình mua thức ăn ngoài thì mẹ sẽ không vui vì sợ không đảm bảo vệ sinh và muốn tự tay nấu các món sở trường của mẹ mà tụi mình rất thích: giò heo giả cầy, vịt xiêm giả cầy, sườn que nướng, bún bò, xôi đậu,..., thì lần này mẹ chủ động mua ngoài khá nhiều hoặc tụi mình nấu ăn để mẹ được nghỉ ngơi, chơi với cháu nhiều hơn.
Bình thường, về BMT mình về sẽ ít khi vào bếp lắm, vì bên mình luôn có chị gái hoặc mẹ nấu rất ngon, mình chỉ phụ dọn dẹp, bưng bê. Nay chị gái về trễ hơn 1 ngày, nên lần đầu tiên mình nấu món bánh canh gà cho bố mẹ, không ngon như nhà hàng nhưng không đến nỗi dở, hihi. Mình cũng không hiểu vì sao mình ít khi chui vào bếp nấu nướng cho bố mẹ mình, có lẽ là con út nên luôn được chị và mẹ làm giúp. Nghĩ lại thấy mình thật tệ đúng không? Tết này chắc chắn mình sẽ làm nhiều món hơn cho gia đình.
Các bé ở thành phố đông đúc, chật chội, ít được chạy nhảy hàng ngày, nên mỗi lần được về nhà các ông bà là các con thích lắm. Dù tuổi thơ của các bé bây giờ không phải ngồi nghịch đất, nghịch cát, tắm sông, tắm suối, rượt chó,...như tụi mình ngày xưa nữa, mà với các con được cho gà ăn, đẩy xe cút kít đi cắt chuối với ông ngoại, đồ hàng, đạp xe ở những khoảng đất rộng lồi lõm... cũng là những ký ức tuổi thơ đẹp sẽ cùng con khôn lớn sau này. Tuổi thơ là chơi bất kể trời mưa hay nắng, có những hôm mới ăn cơm trưa xong là mấy anh chị em nhỏ rủ nhau ra vườn dừa hoặc đua xe đạp quanh sân hoặc rủ nhau tắm mưa Tây Nguyên. Ngồi trong nhà nhìn ra thấy các cháu vui cười sảng khoái, ông bà cũng không giấu được niềm hạnh phúc. Cũng lắm lúc, chúng nó cãi nhau, khóc la sướt mướt thì ông bà lại phải cân não đứng ra phân xử, vì nếu xử không công bằng, hợp lí, chúng lại gào khóc thật to.
Tuổi thơ gắn liền với món chơi đồ hàng


Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó đã đến ngày tụi mình quay về SG. Mình và chị gái cho 2 bé lớn ở lại với ông bà đến Tết Nguyên Đán. Cũng như mọi lần, mẹ nói:"Mỗi lần về là một lần khó, cố gắng đem nhiều đồ ăn sạch lên con cháu mà ăn cho đảm bảo an toàn, ngon miệng"
Thế là mẹ chuẩn bị cả thế giới cho mình vậy, nào là: cá trắm sông (hơn 10kg/con), thịt bò mềm, gân bò, sườn bò, ba chỉ, sườn, gà ta, gạo nếp, gạo trắng,...trong vườn có rau gì, quả gì là để dành cho mình.
Sáng sớm tinh sương, mẹ ra vườn nhổ rau, bố hái lá chuối để cuộn rau lại, rồi lấy thùng xốp chuyển thực phẩm đã đông lạnh, dù thùng xốp đã mua loại to nhất nhưng với bố mẹ mình thì dường như nó vẫn nhỏ hihi.
Trong khi bố mẹ chuẩn bị thực phẩm, mình tranh thủ thu gọn thêm quần áo.
Sáng nay, mẹ nấu xôi đậu đen với thịt gà kho mặn, mình vốn dĩ không thích ăn xôi, mỗi lần ăn chỉ khoảng nửa chén hoặc 1 chén vơi, nhưng cứ xôi mẹ nấu là auto 1 chén đầy hehe.
Lần này tụi mình đi, mẹ cũng buồn nhưng không khóc rưng rức như mọi khi vì đã có 2 cháu gái ở cùng. Bình thường, trong suốt chuyến đi mẹ sẽ không video call đâu, vì gọi là mẹ sẽ không nói được gì hết mà chỉ nhắn tin hỏi tới đâu hoặc nói bố gọi thôi.
Bởi vậy, cha mẹ không cần gì lớn lao, chỉ mong được gần gũi con cháu, được quan tâm, sẻ chia. Trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc sống, mình thấy cuộc sống bố mẹ mình rất ý nghĩa, dù tới độ tuổi: thất thập cổ lai hy, đi đâu bố mẹ cũng có nhau, nếu lần nào ông hoặc bà đi thăm con cháu, người thân ở xa thì 1 ngày cũng gọi cho nhau 3-4 lần dù chỉ để hỏi ông ăn chưa, bà ăn gì, đi đường có mệt không,...Nhà mình có gia đình hai anh trai ở gần bố mẹ, hầu như ngày nào cũng ghé bố mẹ, lúc thì xuống ăn cơm, lúc thì xuống chỉ để nói chuyện, lúc thì chở cháu xuống chơi với ông bà, xuống xin rau quả. Đợt nào bận rộn, ông bà lại nấu ăn, hái rau đưa lên tận nhà để ăn cùng con cháu. Bởi vậy, hai chị dâu cũng rất hiếu thảo bố mẹ, bất kể dịp lễ Tết nào cũng nhớ đến bố mẹ, trái cây ngon, sữa tốt cũng đem cho bố mẹ dùng.
Hai chị em gái mình ở Sài Gòn, không thường xuyên về được thì hầu như ngày nào cũng gọi điện thoại nói chuyện, chị thì thường xuyên mua quần áo, vật dụng cần thiết, bánh kẹo, còn mình thì cứ nhẩm sắp hết đông trùng hạ thảo Hector thì gửi về. Trước đây mẹ thường bị đau nhức chân tay, vào mùa gió lạnh cuối năm như vậy lại càng đau và hầu như không ngủ được, mỗi đợt như vậy da mẹ xám đi nhiều, cơ thể uể oải, đầu óc nhớ nhớ quên quên. Còn bố mình thường bị tức ngực và hay bị co rút phần ngực rất đau, và di chứng nhức đầu do chấn thương sọ não cách đây 20 năm. Cũng được một năm bố mẹ dùng luân phiên Hector sâm hoặc sợi sấy hoặc viên đông trùng hạ thảo, tới giờ thì sức khỏe bố mẹ đã cải thiện rất nhiều: ngủ ngon, tinh thần minh mẫn, thần sắc tươi tắn, các cơn co rút lồng ngực hay nhức đầu cũng giảm hẳn.
Món quà nhỏ dành tặng bố mẹ


Càng lớn, càng trưởng thành, mình càng nhận ra rằng: Khi con ta lớn đồng nghĩa cha mẹ ta đang già đi, dù được cha mẹ chăm sóc nâng niu thậm chí cho tới khi lập gia đình, có con cái thì mình lại chỉ tập trung nhiều vào gia đình nhỏ của mình, con cái mình mà quên mất hoặc ít quan tâm tới cha mẹ.
Mình cũng đã từng như vậy và mình cảm thấy may mắn vì sớm nhận ra thiếu sót của mình và vẫn còn đủ may mắn để sửa chữa. Qua đây mình cũng hi vọng mọi người hãy để ý, yêu thương, chăm sóc cha mẹ bằng lời nói, hành động và gần gũi cha mẹ nhiều hơn, để khi chia xa rời nhau, chúng ta cũng có thể mỉm cười và không hối tiếc.















 

  

Đăng nhận xét

Post a Comment (0)

Mới hơn Cũ hơn